Đêm định mệnh. Con gì trong bụi cây (2)

Phần 1: Người đó đã nói chuyện với chúng ư?

Phần 2: Định mệnh. Con gì trong bụi cây

UỲNH!
Cha mạ ơi. Sét đánh ở đâu làm sợ muốn chết.

Tôi đã né được tụi mối chắn đường khốn khiếp rồi. Nhưng tôi đã không thể né được định mệnh của mình. Đúng vậy. Từ giây phút ấy, tôi bắt đầu nói chuyện với động vật.

Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ nói tiếng của bọn chúng 1 cách lưu loát hay là bọn chúng sẽ nói tiếng người dễ như hít không khí. Hừm, đây đâu phải là Toy Story.

Điều đó hơi khó giải thích, nhưng đại loại chúng tôi sẽ giao tiếp với nhau thông qua những tia ý nghĩ bắn ra và đan thành mạng lưới. Ở những điểm giao nhau, chúng tôi có thể giải mã ra thành những khái niệm để tự hiểu. Nhưng đôi khi mạng lưới ấy bị rách toạc, chúng tôi cần phải dùng đến âm thanh và cử chỉ để diễn đạt.

Quay trở lại câu chuyện ở cái đêm 11 năm về trước. Sau khi né tụi mối thành công thì tôi nghe sét đánh “Uỳnh”. Tuy có giật mình nhưng tôi vẫn bình tĩnh lao xe đâm vào bụi.
Tôi ngất đi tầm 2 giây rồi sau đó ê ẩm bò dậy. Bổng nhiên ở đâu đó vang lên 1 giọng nói lạ lùng:
– Lạnh quá… Meo Meo.

mèo lông xám

Viết một bình luận